Cuối cùng Bông đã đi rồi. Bông đi đến ngôi nhà mới của Bông. Nơi mà người khác có thể chấp nhận Bông dễ dàng hơn. Vì ở ngôi nhà này Bông không được hoan nghênh nữa.
Thấy rõ nỗi buồn trong mắt Bông. Dù là gì đi nữa, chắc là không rõ ràng lắm, nhưng Bông vẫn cảm nhận được một sự hụt hẫng bơ vơ.
Bông đừng lo, không ai bỏ rơi Bông đâu, sẽ sang chơi với Bông mà. Cố lên Bông nhé!
Không còn được nghe tiếng Bông nữa rồi.
Biết người ta có đối xử tốt với Bông không?
Ai biết... (không ai nói 1 lời nào về sự ra đi của Bông)
Yêu Bông,
Sẽ mãi yêu Bông!
Thấy rõ nỗi buồn trong mắt Bông. Dù là gì đi nữa, chắc là không rõ ràng lắm, nhưng Bông vẫn cảm nhận được một sự hụt hẫng bơ vơ.
Bông đừng lo, không ai bỏ rơi Bông đâu, sẽ sang chơi với Bông mà. Cố lên Bông nhé!
Không còn được nghe tiếng Bông nữa rồi.
Biết người ta có đối xử tốt với Bông không?
Ai biết... (không ai nói 1 lời nào về sự ra đi của Bông)
Yêu Bông,
Sẽ mãi yêu Bông!
Y














0 comments:
Post a Comment