LIFE IS WONDERFUL. LOVE WITH YOUR WHOLE BEING. BE GOOD TO YOURSELF. ALWAYS BE HAPPY. EVEN WHEN IT IS SMALL AND SIMPLE HAPPINESS! :)

STATUS

Tự thấy mình cũng giống cô ấy, cũng tin rằng sẽ có kỳ tích như vậy :) Và rằng, bất kỳ một hành động nào xảy ra ở hiện tại cũng là sự sắp đặt sẵn cho tương lai![Watching Fall in love]

 

December 20, 2011

Nếu anh yêu một cô gái từng bị tổn thương...

0 comments


Nếu anh yêu mt cô gái tng b tn thương, làm ơn hãy kiên nhn...

Vì cô y đã mt đi mt na trái tim mình, tng đón bình minh bng đôi mt sưng húp, tng làm vic quên ngày quên tháng đ quên đi mt vết thương lòng. Vì cô y tng cho đi rt nhiu đ ri nhn li mt vết thương mà có l sut đi không lành li được. Vìy là mt cô gái rt yếu mm...
[B.M.M]

December 15, 2011

Thôi, không khóc!

0 comments

T nhiên thy mình yếu đui mt cách đáng thương thế này!
Yếu đui đến ni ch cn có người đng nh vào ch đau cũng t mình k l than th.
Khong thi gian qua vn c gng mt mình tt cơ mà?
Yếu đui đến ni ch cn có người đưa b vai là da vào không cn suy nghĩ.
Yếu đui đến ni nhìn thy hình nh, n cười ca mt người không liên quan mà cũng mun phát khóc vì ghen t.
T bao gi mình thèm có mt người đ da vào đến thế?
Mình mnh m kia mà????
!
Mm cười đi nhé!
Da vào chính mình đi nhé!
Còn nhiu vic phi lo toan,
Thôi không khóc!

December 3, 2011

당신은 사랑 받기 위해 태어난 사람

0 comments

You were borned to be loved
당신은 사랑 받기 위해 태어난 사람 

And you are receiving that love through your life
당신의 삶속에서 그사랑받고 있지요

You were borned to be loved
당신은 사랑 받기 위해 태어난 사람

And you are receiving that love through your life
당신의 삶속에서 그사랑받고 있지요

The love from God that started since the beginning of your birth
태초부터 시작된 하나님의 사랑은 

November 26, 2011

Tháng 12, em rời nơi ấy, em và anh cũng đoạn tuyệt một mối nợ duyên

1 comments
Không hiểu sao ta lại gặp nhau 2 năm sau đó. 
Không hiểu sao em lại thấy có cảm giác khác lạ về anh.
Không hiểu sao em lại dõi theo anh.
Trước mặt mọi người em luôn tỏ ra không thích anh. 
Thế nhưng sự thật em đã để ý đến anh, từ trước khi nhớ ra mình đã từng gặp nhau trước đây.
Từ trước khi em biết mình đã từng ghét anh...
Bây giờ có thể nào quay trở lại biến ghét thành yêu không? :)


Nhưng cuối cùng em thấy, chỉ có mình em là đang lạc lối giữa mơ mộng.
Chỉ mình em là ngu ngơ...
Thôi, tạm biệt anh nhé.
Tháng 11, tạm biệt anh trong tư tưởng.
Tháng 12, quyết định rời xa nơi ấy, em muốn đoạn tuyệt mối nhân duyên này.
Ngày hôm nay, tạm biệt anh!



November 23, 2011

The Journey - Hành trình khám phá tâm hồn

0 comments

Lần đầu tiên đến một nơi mang lại cảm giác ấm cúng như vậy.
Cà phê buổi tối và nghe nhạc.
Những giai điệu, những ca từ, và chìm đắm say mê.
Từ khi nào không còn nhận ra tâm hồn cũng thật nhạy cảm theo từng nốt nhạc như vậy...
Bây giờ, chân nhịp theo giai điệu, miệng nhẩm hát theo ca từ và tay gõ theo từng nốt nhạc.
Giữa cuộc sống bộn bề, có lẽ nên cho phép mình thỉnh thoảng thả hồn phiêu theo tiếng guitair, để trái tim mạnh mẽ đập theo từng nhịp trống, và để ngón tay nhẹ gõ theo từng phím đàn.


Ngày ta sinh ra trời cho mối duyên tơ duyên nợ
Trời se duyên cho thành đôi sao vẫn lơ ngơ
À i á i á i à
À i á...



November 20, 2011

Trời cho

0 comments
Trời thay nắng cho đá thay màu
Trời lay gió cho lá rơi nhiều
Trời đo lường tình yêu của nhau

Ngày ta sinh ra trời cho mối duyên tơ duyên nợ

Trời se duyên cho thành đôi nhưng vẫn lơ ngơ
[...]

November 19, 2011

Đến với nhau...

0 comments
Người ta cần nhau, người ta đến với nhau
Người ta gần nhau, người ta quên nỗi sầu
Rồi người ta yêu nhau, người ta muốn bên nhau thật lâu
Rồi thời gian dần trôi, người ta ghét nhau
Thời gian lặng qua người ta quên hết rồi
Rồi người ta đi xa… người ta đi người ta yêu người mới…

Trái đất vẫn quay vòng người ta đến với nhau!

November 7, 2011

Thư gửi mẹ

0 comments

Cám ơn em rất nhiều!
17 tuổi, chị cũng hiểu biết khá nhiều, nhưng để có được những suy nghĩ như em thì phải nói là chị chưa được bằng em. Chính chị của hiện tại vẫn có lúc vì đồng tiền mà quên đi nhiều thứ. Kiếm ra được đồng tiền bằng chính bàn tay mình vui lắm chứ em, tự hào lắm, quý lắm!
Nhưng, tiền không phải là tất cả,chị biết. Chị nghĩ nhiều người cũng biết, thế nhưng hàng ngày, hàng giờ,mỗi phút mỗi giây chúng ta lại không để ý rằng ta đang lao đầu vào làm việc suy cho cùng cũng chỉ vì đồng tiền. Đến nỗi chị quên gia đình mình, cha mẹ mình cũng cần những quan tâm dù là nhỏ nhặt.  Và ta cũng không để ý rằng những tiêu xài không cần thiết mà ta lại nghĩ chúng là đương nhiên phải có .
Chị rất quý tình cảm gia đình. Không bao giờ điều gì có thể chiếm vị trí số một của gia đình trong tim chị. 
Một lần nữa cám ơn em, cho chị ngẫm sâu hơn về thái độ đối với gia đình, với đồng tiền, và hơn hết là với cuộc sống này, rằng vật chất hào nhoáng bề ngoài không là gì so với tình cảm yêu thương trên cõi thế gian này!
**************
Mẹ thân yêu của con!

“Trời ơi là trời! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế. Anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con: “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ?” .

Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kỳ lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền.

Cách đây 8 năm bệnh viện đã chẩn đoán mẹ bị suy thận mạn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.

Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì… Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại Bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.

Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.

Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn: “Mẹ ghét tiền”.

Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ: con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần một tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục ngàn, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt.

Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. 8 năm rồi, 8 năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi!”.

Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của Bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ: “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa?”. Mẹ chỉ nói khẽ: “Cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ!”.

Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm ghét đồng tiền vì thế.

Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ…

Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là…

Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn bảo hiểm y tế nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …

Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.

Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.

Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.

Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng.

Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.

Đứa con ngốc nghếch của mẹ.

Nguyễn Trung Hiếu

November 5, 2011

Giấc mơ

0 comments
Khi một người mơ thấy mình đi dự đám tang của chính mình thì cảm giác sau khi tỉnh dậy sẽ như thế nào? Thật sự bất ngờ?
Còn mình chỉ biết nói một câu: "cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy..."
I'm still alive!!!!
Tự dưng mọi phiền não trôi đi hết, và những khó khăn trở nên không là gì cả.
Thấy rất yêu quý những gì đang có trong tay. Đó là gia đình, là bạn bè, là công việc. Những hối hận, những dằn vặt, những khó chịu, những buồn bã, ghen tỵ, tất cả tất cả chỉ là hư không. 
Lên tinh thần rất nhiều nha!!!
Sau một giấc mơ là 1 trải nghiệm, tuy không thực nhưng hiệu quả đem lại thì rất thực.
Trong lòng thấy rất nhẹ nhõm vì đó chỉ là mơ.
Hãy cố gắng sống chân thành và sống tốt hơn đã từng nhé, PTT!!!
:)

November 1, 2011

0 comments
1.
Đấy, thấy chưa? Mọi việc dù có tồi tệ đến đâu rồi cũng có lúc sẽ ổn.
Đơn giản vì qua thời gian ta sẽ tìm ra giải pháp. Và cũng qua một thời gian, vấn đề tưởng chừng nghiêm trọng với ta lúc đó sẽ chẳng là gì trong thời điểm lúc này.
Cố lên, PTT!
PTT đã làm rất tốt việc giữ vững tinh thần và cố gắng lạc quan đối diện vấn đề.
Good job!
^^
2.
Mình có lẽ là một người dễ mủi lòng nhỉ? Bây giờ để ý mới thấy. Một người trước kia không ưa mình, đối xử với mình tệ, hoặc là xấu tính, chảnh chọe  làm mình không ưa, vân vân và vân vân. Nhưng chỉ cần sau này trở nên tốt bụng, đối xử tốt với mình, hay thậm chí chỉ cần cười với mình thôi là mình thấy sẽ quên hết những chuyện cũ, sẽ nhanh chóng cảm kích không chút nghi ngờ. Mình sẽ nhanh chóng mặc định lại trong bộ não "đây là 1 người tốt, người tốt". Mặc dù không biết có phải người ta tốt thật hay không nữa. Cái này có vẻ hơi bị nguy hiểm, nhỉ?

October 31, 2011

Vô thường

0 comments

“Có một lần một người đàn ông bị một nhà báo vu cáo hỏi Edward Everett Hale người ấy nên làm gì. Everett nói: Đừng làm gì cả! Một nửa số người mua báo sẽ không bao giờ thấy bài báo đó. Một nửa số người thấy bài báo đó sẽ không đọc. Một nửa số người đọc bài báo sẽ không hiểu. Một nửa số người hiểu bài báo sẽ không tin. Một nửa số người tin thì dù sao đi nữa cũng không quan trọng. (Sunny Side of the street, 11/1989)
Có rất nhiều người trong chúng ta quan trọnng hóa vấn đề về những chuyện khônng đáng kể. Chúng ta rất dễ bị phật lòng. Một người sẽ có hạnh phúc nếu người ấy có thể gạt sang một bên những lời xúc phạm của người khác và tiếp tục thản nhiên trên con đường của mình.
Lòng hận thù, nếu để cho dai dẳng, thì có thể trở thành một vấn đề trầm trọng. Cũng giống như một chứng bệnh nặng mà nó có thể làm tiêu hao hết thời gian và sự chú ý của chúng ta.

October 30, 2011

Yêu Mẹ!

0 comments
Hôm nay mình đã rất không tốt!
Tự nhiên lại đi tủi thân vì chuyện đâu đâu.
Không ai yêu mình bằng Mẹ cả!
Yêu Mẹ!
:)

October 26, 2011

Haizzzz

1 comments
Cuộc đời phải chăng là nối tiếp của những tiếng thở dài? Dù cho xung quanh ta có mọi người, nhưng rút cuộc chỉ mình ta có thể hiểu ta, chỉ mình ta có thể bên cạnh ta mãi mãi,chỉ mình ta dám làm phiền ta vì những tâm sự, nỗi niềm... và chỉ mình ta tự an ủi lấy bản thân ta.
Nói nhiều làm gì khi ta biết họ không hiểu. Buồn làm gì khi họ không phải là ta?
Suy cho cùng mỗi người đều có cái tôi khó vứt bỏ được. Nhưng suy cho cùng, ta cũng không thể sống với cái tôi của ta một mình.

October 18, 2011

Hôm nay mình suýt khóc, thật đấy!

0 comments
Hôm nay mình suýt khóc! Thật đấy!
Sáng nay lúc làm report FX, mình thấy vượt limit. Mình biết chứ, định adjust chơi thử coi sao thôi, rồi sẽ báo cáo lại, chứ đâu có dám tự ý. Ai ngờ bị bắt gặp ngay lúc đó. Tình ngay mà lý gian. Mình cũng đâu phải đứa tệ đến vậy đâu nhỉ. Nhưng không hiểu sao lúc đó không muốn nói bất cứ gì. Chỉ gật đầu. Haiz.
Cứ tưởng là sẽ bị ấn tượng rất xấu, sẽ bị ghét bỏ, sẽ bị đánh giá cực thấp. Nhưng mà không ngờ, đến chiều lại nhận đc 1 câu nói đùa nhẹ nhàngcủa a.L : " lần sau bạn đừng tự adjust nha bạn, nhớ, có gì phải báo anh biết nha!", và c.T cười 1 cách vui vẻ bên cạnh.
Mình cảm động lắm. Mọi người thật đáng yêu, dễ mến.
Tuy rằng có lúc các anh chị rất nghiêm khắc, nhưng đó là vì tinh thần trách nhiệm, sự nhiệt tình, cùng tấm lòng "dìu dắt các em nhỏ" :)
Các anh chị đã không nghỉ ngơi ngày cuối tuần, mà tranh thủ dạy bảo thêm.
Lúc bước ra khỏi phòng, thực sự mình đã suýt phát khóc. 
May là không ai thấy.


P/S: à, hôm nay suýt đụng bạn bên GB. nhìn bạn ý cũng khá là dễ mến :)

October 17, 2011

Bờ vai

0 comments
Hôm nay trên đường đi làm về, mình đã chạy theo xe một anh chàng! Trông từ đằng sau thật mạnh mẽ, thật muốn tựa vào! [Xấu hổ quá, nói vậy thôi chứ thực ra là vì cùng đi một quãng đường dài :)]
Tự dưng nhớ bờ vai của một người quá!
Nghĩ rằng lúc ngồi đằng sau người đó sẽ... không sợ lạnh, vì có một người đã chắn gió phía trước cho mình.
Nghĩ rằng dựa vào lưng người đó sẽ rất êm, rất ấm.
Nghĩ rằng ôm người đó sẽ ngủ rất ngon.
Nghĩ rằng khi áp tai vào lưng người đó sẽ nghe được tiếng con tim cùng đập với mình một nhịp.
Nghĩ rằng sẽ được nghe giọng nói người đó sát bên tai, chỉ cần khi quay mặt nghiêng là có thể...
Nghĩ rằng... tất cả đã qua hết rồi!
Một thời...
ngây dại
bồng bột
say mê.
Ít ra cũng biết ta đã từng tồn tại qua một quãng thời gian như vậy.
Dù không đi đến tận cùng.
Thật nhẹ nhàng!
:)

Chời ơi là chời ơi!!!!

0 comments
Thiệt là muốn điên cái đầu. Ngày hôm nay là một ngày không thể xui xẻo hơn được nữa. Máy in thì hư, lại còn report sai cái chỗ mà đã được nhắc nhở là không nên sai, đã vậy sáng nay a.L sao thấy tâm trạng không tốt. Làm mình thật là sợ mà! Huhu, lam hơn một tháng rồi mà sao vẫn cứ như thế chứ.
Nhưng thật sự...hôm nay đúng là một ngày xui xẻo!

October 11, 2011

Thà rằng em nói không cần

0 comments
"Những thứ em muốn mà không thể nào có được, thì thà rằng em nói mình không cần"
Một người bạn của mình đã viết thế.
Không sao, đó là lòng tự trọng của người con gái kiêu hãnh.
Ta cũng đã từng vậy, và bây giờ vẫn vậy. Cái mạnh mẽ bên ngoài chỉ để che giấu cho sự yếu đuối bên trong trái tim mà thôi. Sự thờ ơ lạnh nhạt cũng chỉ để ngụy trang cho sự nhút nhát trong sâu thẳm tâm hồn của người con gái sợ mình bị tổn thương.
Cô gái dám sống với chính cảm xúc của mình là cô gái can đảm hơn tất cả mọi cô gái khác, can đảm hơn đứa con gái luôn luôn ngụy tranng như mình đây. 

Sao tự dưng....

0 comments
Sao tự dưng dạo này thích viết quá!
Trong lòng cứ chất chứa nỗi niềm, mà lại không biết đó là gì.
Chỉ muốn cho tất cả tuôn trào ra trang giấy.
Sống với nội tâm chính mình mãi rồi cũng chán, thế thôi.
Hôm nay trời nhẹ lên cao
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn.
Nhưng cuộc sống phía trước còn dài, còn gia đình và công việc,lại cả bạn bè nữa.
Tình yêu có  là gì? Thế nhưng nỗi khát khao có một bờ vai để dựa vào suốt đời vẫn không thể xóa bỏ.

October 8, 2011

Trái tim...mưa...hồi ức

0 comments
Hôm nay cứ mưa rả rích suốt. Bỗng nhiên nhớ một thời ta cũng long nhong xe đạp đến trường ngày mưa. Áo dài, dép kẹp, giỏ đeo chéo. Nhưng giờ đây đã qua rồi thời cắp sách đến trường ngây thơ khờ dại đó. Đã qua rồi thời vô tư,hồn nhiên, không lo nghĩ nhiều cho tương lai như bây giờ. Đã qua rồi thời tụ tập trà đá, nước mía. Đã qua thật rồi.

October 6, 2011

Áaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

0 comments
Không ngày nào mình đi làm mà không về viết một cái gì đó lên blog.
Haizzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz
Hôm nay: 
1. Làm sai report do "bất cẩn về công thức". --> lỗi to, không đáng trách lắm vì còn là newbie
2.Send mail hôm nay mà ghi subject là ngày 30 Sep, bị chị Th phát hiện, anh L trách --> lỗi không đáng kể, nhưng thấy rõ sự bất cẩn "đáng kể" --> tự thấy xấu hổ >.<
3. Thái độ không được "có thiện chí" và "hình như" có thể hiện ra mặt là không vui khi bị a L nhắc nhở về việc gửi report --> thái độ gì vậy hả??? Intern mà dám có thái độ vậy sao? Sửa ngay nghe chưa? Nhớ chưa? Cũng may là không quá đáng lắm. Nhưng maybe là đã có ấn tượng không tốt --> Phải lấy công chuộc tội, nhớ chưa!


Haiz, đi làm rồi, phải trưởng thành một chút, PTT à. Thế giới không phải xoay quanh mình, vì vậy không phải cái gì mình cũng có lý cả. Tình ngay lý gian nhiều lắm. Phải sống sao cho người ta "thương". Mặc dù con người mình là như vậy, không thích bợ đỡ, cũng chẳng thể ton hót ngọt ngào, ngay thẳng nhưng vẫn phải biết một điều là, mình đang sống trong cộng đồng. Phải làm thế nào để cho dù người ta không tiếp xúc với mình nhiều vẫn để lại ấn tượng tốt đẹp, dù là một chút. Đã không có ngoại hình, thì phải có cái khác chứ PTT. Mặt dày lên một chút, PTT à!
Rồi sẽ quen mà.
Mọi người là "cái gì" mà mình phải sợ chứ!
hahahaha
hahahaha 

October 4, 2011

Aizzzzzzzzzzzzzzz

0 comments
Hôm nay lại làm sai report nữa rồi !!!! :((((
Không biết có bị mentor đánh giá thấp không nữa. >.<


Thiệt là!
Đầu óc cứ lo ra toàn chuyện linh tinh, bực mình thật. 
Phải chú ý cẩn thận, cẩn thận. Lần đầu cũng là lần cuối nha PTT!!!
Nhớ đó!

October 3, 2011

Hô hô

0 comments
Ghen tị là xấu lắm đấy nhé!
Haiz. Biết mà!
Nói chung là mình cũng khá là nhỏ nhen, so đo, suy nghĩ linh tinh, mà lại còn hơi tự tin quá hóa hoang tưởng.
Nhưng kệ, dù sao mình cũng biết đâu là giới hạn. Bây giờ thì khác rồi, mình tự biết thân biết phận.
Mình tự biết sống cho chính mình, sống đúng với mình, cố gắng hoàn thiện mình hơn nữa.
Tự khắc mình sẽ hơn người khác thôi.
Còn nhiều thứ phải lo lắng quá mà.
Còn nhiều việc muốn làm quá mà.
Còn nhiều ước mơ muốn thực hiện quá mà!
:")
Cố lên, PTT ơi!

September 30, 2011

Một số phát hiện

0 comments
MỘT,  ây da, không có cái gì là hoàn toàn cả. Một nơi tốt như vậy nhưng cũng không tránh khỏi có 1 vài phần tử không tốt trộn lẫn trong đó.
Hôm nay chị CHOP nghỉ, chắc là travel rồi. Phải lên tận cái Cable room gì đó xin chop. Cũng không sao, chỉ là đi xa thêm 1 chút. Chỉ bực 1 cái là cái bà ngồi chính giữa phòng, ú ị vừa khó chịu, lại còn hách dịch. Nói chuyện không thèm nhìn người ta lấy 1 cái.
Người ta không biết thẻ quẹt không được, đương nhiên người ta là người mới đến. Lần sau người ta sẽ tự biết. Vậy mà còn nói này nói nọ. Phát bực à à à à !!!!

September 25, 2011

Quởn

0 comments
Quởn quởn lâu lâu mới lên post bài 1 lần.
Ta nói đi làm về là chỉ có chơi, làm ít bài đề án rồi ngủ thôi.
Cuộc đời trở nên khá là tẻ nhạt.
Đi làm thì công việc cũng chưa nhiều, cũng chưa được giao bao nhiêu việc.

<-350

0 comments
Chiến dịch đã qua rồi! 
Cảm nhận của mình hả? Các anh chị trong ban điều phối đã rất cố gắng, tốn rất nhiều công sức để tổ sức ngày sự kiện này, cả các bạn tình nguyện viên nữa. Ngày sự kiện thật tuyệt với với rất nhiều gian hàng ý nghĩa: sử dụng túi giấy thay cho bao nilon, hạn chế sử dụng ống hút, tận dụng những nguyên liệu phế thải để làm ra những sản phẩm thật tuyệt, thật xinh.... 

September 18, 2011

No.46

0 comments

Do you ever lie? Or are you in a relationship with a liar? Dr. Phil offers steps to change your behavior, and in turn, change your relationship with a dishonest person.
Remember that You Teach People How to Treat You
You’ve got to have your eyes wide open. See people for who they are, not who you want them to be. Don’t teach somebody that they can get away with lying to you.

September 17, 2011

No.45

0 comments
“Đâu đó trên đời này sẽ có một nửa của mình, em hãy tin như thế. Nhưng phải đi tìm em à, trái đất thì quay nhưng không thể đưa người đến với nhau nếu mình đứng một chỗ chờ đợi đâu em”
Vẫn biết họ không xa, nhưng bằng cách nào mới gặp?
[sưu tầm]