Một người bạn đi xa, xa xôi tận nước Pháp, có lẽ không trở về...
Mình không đi tiễn.
Bạn có cần gặp mình không?
Là mình đã sai.
Bạn ở sân bay
Mình ở nhà
Mình biết...
Hai ta đều sẽ khóc!
Khóc cho những lời nặng nề đã từng buông ra,
Cho những giận hờn, trách móc,
Cho những niềm vui, nỗi buồn đã từng san sẻ,
Cho những lời an ủi, yêu thương đã từng thốt lên,
Cho những hiểu lầm,
Cho những sai sót, lỗi lầm ngây dại,
Cho tình yêu thương 6 năm qua...
Của cả hai ta!
Mình không đi tiễn.
Bạn có cần gặp mình không?
Là mình đã sai.
Bạn ở sân bay
Mình ở nhà
Mình biết...
Hai ta đều sẽ khóc!
Khóc cho những lời nặng nề đã từng buông ra,
Cho những giận hờn, trách móc,
Cho những niềm vui, nỗi buồn đã từng san sẻ,
Cho những lời an ủi, yêu thương đã từng thốt lên,
Cho những hiểu lầm,
Cho những sai sót, lỗi lầm ngây dại,
Cho tình yêu thương 6 năm qua...
Của cả hai ta!
Lời cuối khi chia tay gọi nhau "chồng, vợ"
Vậy là hạnh phúc.
Vui!
[Một mối quan hệ khi không thể tiếp tục, chỉ mong nó có thể quay về điểm xuất phát ban đầu, như chưa từng gặp gỡ, cũng là vui rồi, phải không?]
:)














0 comments:
Post a Comment