6h30 sáng, trời vẫn đang mưa rả rích...
9h sáng, trời vẫn đang rất âm u. Trời đùng đục một màu. Khí se se lạnh.
Khí trời, sắc trời, gió trời... đều làm mình thấy khó chịu mà len lỏi một cảm giác bồn chồn, hoài niệm những ngày xưa.
Cả cái cảm giác mình đã cố gắng từng ngày từng ngày tích lũy tình cảm, không, không còn có thể đếm ngày được nữa, mà là năm! Đã bao nhiêu năm?
Vụt một cái, mất!
Mất như chưa từng tồn tại!
...
Tiếc cho công dã tràng... xe cát... xe tình cảm yêu thương...
Ai biết?
*
Lục ra được bài thơ này, không nhớ là của ai, hình như chẳng phải nhà thơ nổi tiếng gì đâu, nhưng viết tâm trạng quá thể!
"Đừng giấu em anh có một trái tim biết khóc
Một trái tim khao khát vỗ về
Trái tim non, trái tim mềm quá thể
Trước em mà sao nỡ giấu che đi
Anh giấu em, em nhầm lẫn thì sao
Ai che giấu quãng đời riêng gió bão
Anh yêu dấu khép làm chi cánh cửa
Ngõ đời anh em đứng đợi lâu rồi.
Đâu đó trên đời này sẽ có một nửa của mình, anh hãy tin như thế. Nhưng phải đi tìm anh à, trái đất thì quay nhưng không thể đưa người đến với nhau nếu mình đứng một chỗ chờ đợi đâu anh.”
...
Vẫn biết họ không xa, nhưng bằng cách nào mới gặp?














0 comments:
Post a Comment