Lần đầu tiên "biết" đọc SÁCH là khi tôi tình cờ cầm trên tay cuốn "Hoa bên bờ" của An Ni Bảo Bối và sau này là "Đảo Tường Vy".
Sách ở đây không kể đến truyện tranh, truyện thiếu nhi, sách giáo khoa khi còn đi học phổ thông, giáo trình trên giảng đường hay các loại sách về bồi bổ kiến thức thường thức và kỹ năng, khoa học.
Sách mà tôi nói là một lĩnh vực khám phá hoàn toàn mới mẻ, là sách
khai phá tâm hồn, đào sâu con tim.
******
Vô tình vào một ngày của khoảng 3 năm về trước, trên đường về nhà, qua một góc đường vô cùng bình thường, tôi thấy một bà cụ với mớ sách cũ bày la liệt.
Chỉ là tình cờ. Một cuốn sách cũ. Một ngày cũ. Tôi đã bắt gặp tâm hồn mình trong đó.
Như PYY đã nói, chị viết, và khi độc giả đọc được tác phẩm của chị, họ thốt lên rằng, ồ PYY đã hiểu được tâm hồn mình.
Tôi đến với An Ni Bảo Bối cùng cảm xúc đó.
Tôi thấy mình được lớn lên, được khám phá chính cái gọi là tâm hồn mà trước nay mình cũng chưa từng hiểu rõ.
Tôi đến với An Ni khi tôi rơi vào khoảng thời gian khó khăn, khủng hoảng nhất cần vượt qua. Khi người vui vẻ đọc văn của An Ni có lẽ sẽ cảm thấy hoặc bình thường, hoặc bi thương, nhưng khi tâm hồn đang bị đục khoét bởi đau đớn, trống rỗng thì sách của An Ni là một sự cứu rỗi.
Người ta thường thấy mình may mắn và mạnh mẽ là khi nào? Chẳng phải là khi họ thấy trước mắt có người còn đau đớn hơn nỗi đau của họ và yếu đuối hơn cả họ hay sao?
Sách của An Ni bi thương như vậy đó. Một nỗi bi thương trống rỗng qua từng câu chuyện. Một nỗi cô đơn len lỏi trong từng câu chữ rất đỗi giản dị bình thường.
Những tác giả khác dù Việt Nam hay nước ngoài, tôi không đánh giá họ, vì tôi chưa thực sự có đủ thời gian để đọc hết.
Tôi chỉ đọc tiểu thuyết tình yêu khi tôi vui vẻ.
Còn với sách của An Ni tôi chỉ dám đụng đến khi tôi cảm thấy con tim mình có chút không an ổn.
Tôi chỉ để dành những lúc như vậy cho sách của chị, những đêm khuya khi con tim trống rỗng và bóng đêm thì tràn đầy.
Đi dạo một vòng
trong nhà sách, đọc thử qua hầu hết tất cả sách
trong mục văn học, hết 3 tiếng đồng hồ tê hết cả chân. Nhưng tôi chỉ thấy vừa lòng với sách của PYY.
Và đến hôm nay tôi đã hiểu, chính vì PYY cũng yêu thích An Ni Bảo Bối như tôi!
Còn gì vui hơn khi tận hưởng những phút giây tâm hồn được tưới mát với hai người phụ nữ mình yêu thích văn của họ đến thế! :)