
Chàng
là gió thoảng mặt hồ,
Thiếp
là sen nở bên bờ, gió lay
Gặp
nhau tuy chỉ thoáng mây
Nhưng
lòng thương mến kiếp này đã trao
Chàng
là mây trắng trên cao
Thiếp
là trăng tỏ nép vào mây kia
Yêu
nhau thề chẳng xa lìa
Sắt
son gắn bó, sẻ chia ngọt bùi
Chàng
là cây lớn ngất trời
Dây
leo là thiếp, trọn đời quấn quanh
Sánh
đôi như lá với cành
Tựa
nương như thể môi răng cận kề
Nhân
gian vui lắm, buồn ghê
Đời
người tan hợp, chốn về nơi đâu?
Nguyện
cùng chàng mãi bên nhau
Không
rời xa, mãi bên nhau, không rời…













