Cảm giác....ta và đám đông những người ngoài kia, tuy trên cùng một con đường, nhưng lại là hai thế giới khác nhau. Cùng tồn tại, cùng đi, nhưng lại như không hề thấy sự tồn tại của nhau.
Trên vỉa hè, một cô bé con đi như bay, băng qua hàng cây, qua những quán xá, qua mọi người. Rồi bất chợt dừng lại, ánh mắt ngơ ngác, rồi mất hút vào sau bức tường.
Như ta bây giờ. Ngỡ ngàng. Lạc lõng. Chợt dừng chân lại. Thấy mọi người vẫn đang hối hả bước đi. Mọi thứ vẫn tiếp diễn. Cuộc sống như con tàu lao về phía trước. Còn ta vẫn đứng lại bên đường. Một mình. Chỉ một mình. Cần tìm hai chữ niềm tin.
Người đàn ông nước ngoài, ánh mắt luôn tìm kiếm sự trò chuyện nhưng không được đáp trả. Cười một mình. Có cô độc không?
Có rất nhiều người như thế. Những ai hối hả sẽ thấy mình hòa vào đám đông, sẽ thấy tâm trạng mình trong đó. Sẽ thấy nhà.Thấy bữa cơm tối. Đón con về. Tan sở. Đến chỗ hẹn. Trễ giờ. Những ai cô độc sẽ vẫn thấy mình cô độc. Chậm rãi và cô độc. Cho dù có đang ở giữa đám đông.
Ta... không còn là ta của ngày xưa nữa.
Trên vỉa hè, một cô bé con đi như bay, băng qua hàng cây, qua những quán xá, qua mọi người. Rồi bất chợt dừng lại, ánh mắt ngơ ngác, rồi mất hút vào sau bức tường.
Như ta bây giờ. Ngỡ ngàng. Lạc lõng. Chợt dừng chân lại. Thấy mọi người vẫn đang hối hả bước đi. Mọi thứ vẫn tiếp diễn. Cuộc sống như con tàu lao về phía trước. Còn ta vẫn đứng lại bên đường. Một mình. Chỉ một mình. Cần tìm hai chữ niềm tin.
Người đàn ông nước ngoài, ánh mắt luôn tìm kiếm sự trò chuyện nhưng không được đáp trả. Cười một mình. Có cô độc không?
Có rất nhiều người như thế. Những ai hối hả sẽ thấy mình hòa vào đám đông, sẽ thấy tâm trạng mình trong đó. Sẽ thấy nhà.Thấy bữa cơm tối. Đón con về. Tan sở. Đến chỗ hẹn. Trễ giờ. Những ai cô độc sẽ vẫn thấy mình cô độc. Chậm rãi và cô độc. Cho dù có đang ở giữa đám đông.
Ta... không còn là ta của ngày xưa nữa.














0 comments:
Post a Comment