LIFE IS WONDERFUL. LOVE WITH YOUR WHOLE BEING. BE GOOD TO YOURSELF. ALWAYS BE HAPPY. EVEN WHEN IT IS SMALL AND SIMPLE HAPPINESS! :)

STATUS

Tự thấy mình cũng giống cô ấy, cũng tin rằng sẽ có kỳ tích như vậy :) Và rằng, bất kỳ một hành động nào xảy ra ở hiện tại cũng là sự sắp đặt sẵn cho tương lai![Watching Fall in love]

 

July 30, 2011

Định mệnh

0 comments
    Đôi khi, định mệnh con người nằm trong khoảnh khắc của một ánh nhìn thoáng qua...

    Không phải là không yêu nhưng khi số trời đã định, cũng sẽ không còn đường trốn thoát...
    Nếu bạn rơi vào tình yêu, đừng dễ dàng bỏ qua cơ hội. Sự bồng bột của tuổi trẻ có thế làm bạn hối tiếc trong một thời, nhưng hèn nhát lại làm bạn hối tiếc suốt đời.

July 29, 2011

Lạc lõng...

0 comments
   Nhắm mắt lại anh nhớ đến ai nhất, mở mắt ra người cạnh bên là ai, tình yêu ta nuối tiếc đã qua rồi, không phải là tội lỗi, mà để tặng cho màn kịch tình yêu của thời thanh xuân đã qua đi. 
    Nếu tình yêu là một giấc mơ, thì khi bình minh lên, anh đã thức dậy còn em thì chưa. Trên con đường tình yêu, đáng tiếc không phải là anh, chỉ có những vết sẹo chưa bao giờ lành hẳn nhưng vẫn còn đó những hạnh phúc muộn màng...

July 28, 2011

Yêu...!

0 comments
“Yêu là sự nhẫn nại lâu dài, lại có ân tình. Yêu không phải đố kỵ. Yêu không phải khoe khoang. Không điên cuồng, không làm việc ngại ngùng. Không cầu lợi ích cho bản thân. Không dễ dàng bực tức. Không tính toán cái xấu của người khác. Không thích bất nghĩa. Chỉ thích chân lý. Làm việc gì cũng bao dung. Việc gì cũng tin tưởng. Việc gì cũng chờ đợi. Việc gì cũng nhẫn nại. Tình yêu mãi không nghừng nghỉ”.

July 27, 2011

Mỗi lần em muốn khóc...

0 comments
"Mỗi lần em muốn khóc, nếu sợ người khác nhìn thấy, chỉ cần ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời, như vậy nước mắt sẽ không chảy xuống!” 
“Nhưng như vậy, nước mặt sẽ chảy vào trong lòng. Tuy rằng không ai nhìn thấy em khóc, không ai chê cười em, nhưng là, trái tim sẽ không đau sao?”
"Đau chứ! Rất đau! Nhưng sẽ không làm em trở nên yếu đuối!..."

Phút đầu tiên

0 comments

T phút đôi ta gp nhau anh đã biết rng, 
Từ ánh mắt em tht sâu, nhng điu mun nói vi anh, 
Tht nhiu phi không, ngi chi em không nói ra.

July 25, 2011

No.34

0 comments
Ký ức, nếu không chạm tới thì không phải lúc nào cũng nhớ tới, nhưng những thứ để có thể chạm tới ký ức lại không còn nữa, liệu những ký ức ấy có tìm lại được không?

Duyên

0 comments
"Ta không định đi họp trại ngày hôm đó, nhưng nhỏ bạn cứ nhất quyết kêu ta phải đi cho bằng được, ừ thì ta nhượng bộ... ta đi, và 2 ta gặp nhau.
Nếu hôm đó ta đi sớm, thì đã ngồi ở một chỗ khác.
Vì có người nhất quyết kêu ta phải len lỏi lên tít trên cùng để ngồi trong khi ta muốn đứng ngoài cửa...nên 2 ta gặp nhau, lần đầu. 
Vì nhỏ bạn thân đi trễ, nên 2 ta ngồi cạnh nhau.
Đó là duyên của 2 ta.

Từ bi 2 - Tiếp bước an vui ^^

0 comments
Một ngày tình cờ nào đó của tháng 5, ta vào xem trang web của báo Giác Ngộ... định đăng ký làm TNV
Một ngày nào đó của tháng 6, người bạn thân rủ làm trại sinh của Hội trại...và ta đồng ý
Một ngày nào đó của tháng 7, ta rủ thêm 2 người bạn nữa đăng ký chung 1 nhóm.
Và ngày 23 tháng 7 ta lên đường, thẳng tiến Vườn Xoài, Đồng Nai!

July 24, 2011

[...] Bà

0 comments
Đúng vậy, ngay cả con người cuối cùng cũng sẽ mất đi, căn nhà thuộc về vật sở hữu bên ngoài, tất cả mọi vật dụng, tất cả... 
Mãi mãi không thể lưu giữ suốt cuộc đời này. Nụ cười của bà, ngay cả mùi của bà, lưu giữ trong ký ức là được rồi, như vậy, nó mới mãi mãi không bị mất đi! Mãi mãi...
Trời vẫn rất nắng, cây lá vẫn rất xanh... Và phía bên kia... ngôi nhà sẽ ở lại phía bên kia ký ức...

July 23, 2011

Hai người bạn

0 comments
Có hai người bạn đi trong sa mạc. Một hôm, họ cãi nhau, một người còn đánh người kia choáng váng mặt mày. Người bị đánh cảm thấy bị sỉ nhục, không nói lời nào, viết mấy chữ lên cát: “Hôm nay, người bạn tốt của tôi đánh tôi một bạt tay.” 

Như ngày nào…

0 comments
Là ngày mà nhìn tiếng cười chỉ biết nói thương nhau
là ngày những cái ôm từ phía sau cũng đủ vừa ấm áp
là ngày bàn tay này mở ra để đan xen một bàn tay kia lạ lẫm
là ngày ở lại vì một mùi hương!

July 22, 2011

Là những khi ...

0 comments
Là những khi mệt mỏi mà không dám cúi xuống vì sợ đánh rơi một giọt nước mắt
là những khi cô đơn mà không dám nói ra một lời vì sợ trái tim mình tan nát
là những khi bình yên mà không biết làm cách nào giữ trên môi một tiếng cười thanh thoát
là những khi ngơ ngác không biết mình là ai...

July 21, 2011

Đã nhìn thấy người từ nơi chốn đây…

0 comments
Tôi đứng đâu trong cuộc đời này
khi ngày nào dông bão cũng bủa vây
ngày nào tiếng thở dài cũng trở về như những đám mây
ngày nào trái tim cũng hỏi một câu hỏi - bao giờ hết đắng cay?


July 20, 2011

Chỉ cần được thấy người cười vui

0 comments
Chỉ cần được thấy người cười vui
là những khổ đau trong tim cũng sẽ gắng gượng cười…

Ta đã có tháng ngày sống như hạt sương
hạnh phúc mà không cần ai nhìn ngắm
những nỗi buồn (nếu có) đều được điểm tâm bằng môi hôn nồng ấm
mỗi ngày là một giấc mơ…

July 19, 2011

Cho những trái tim vẫn ở lại chốn này

0 comments
Cho những trái tim vẫn ở lại chốn này!

Những buổi sáng lại nghe về những người ra đi
như những cơn gió thầm thì
như những cánh chim thiên di
dù chưa đến mùa đông rét mướt…

July 18, 2011

Như là giấc mơ

0 comments
Như là cách mà chúng ta đợi chờ
sẽ gặp một ai đó xa lạ trong thế giới này để bắt đầu một giấc mơ…

Một người bước qua, dừng lại và hỏi phải chúng ta quen nhau từ ngày xưa?
một người chạy theo, níu vai và hỏi phải kiếp trước chúng ta từng hò hẹn?
một người ngồi lặng yên bên vỉa hè và mỉm cười nói chúng ta thuộc về một số phận
không điều gì có thể cách chia…?

July 17, 2011

Như chưa bắt đầu

0 comments
Không phải ước mơ thì đừng rơi nước mắt 
không phải 1 ngày dài thì cũng đừng bắt mình khó nhọc 
không phải niềm vui thì đừng tỏ ra hạnh phúc 
không phải nỗi buồn thì cũng đừng dang tay chào vực thẳm. 
Có thể người 1 nơi nào đó vẫn giữ giùm ta phần kí ức 
như hoa cúc nở suốt ngàn đêm trắng 
dù mùi hương tan mất 
nhưng nụ hoa vẫn sống… 

July 16, 2011

Khóc đi

0 comments
Khóc đi
Chỉ một lần thôi ta muốn người khóc đi
không bờ vai, không ủi an, không siết chặt tay nồng ấm
hãy khóc như cả thế gian này có riêng mình phải sống
khóc đi...
Chỉ một lần thôi dù uất hận có (hay không) tan đi
như một lần làm đứa bé lạc mẹ
chỉ một lần thôi dù có kiệt sức quị ngã
như một lần rơi khỏi vách núi cao...

July 15, 2011

Làm thế nào đây?

0 comments
Không cứ phải nói ra mới là yêu thương...
Không cứ phải gần nhau mới không là xa cách...
Làm thế nào đây khi đầu óc không còn có thể tập trung vào việc gì được nữa?
Làm thế nào đây khi thấy người mình thương yêu cứ thế rời xa?
...rời xa về cả địa lý và về cả khoảng cách của trái tim...
Người ra đi, không thể cản.
Nhưng người ở lại cũng không thể giữ cho nổi trái tim!
Có gì đáng sợ hơn sự lạnh nhạt, thờ ơ?
"Khi những đớn đau không còn đủ sức để chịu đựng 
khi những nhớ thương, hạnh phúc đã cuộn vào lòng như sóng biển 
là khi những giọt nước mắt rơi..." 


Giọt nước mắt

0 comments

Khi nhng đn đau không còn đ sc đ chu đng
khi nh
ng nh thương, hnh phúc đã cun vào lòng như sóng bin 
l
à khi nhng git nước mt 
r
ơi... 

July 14, 2011

Lặng im...!

0 comments
Mình lặng im và sẽ chỉ lặng im, ngồi một bên và mỉm cười... vì họ! Đã xác định rằng họ là những người mình sẽ yêu thương suốt cuộc đời này, không bao giờ từ bỏ, dù cho có chuyện gì xảy ra, dù cho có không được gặp họ thường xuyên như trước nữa, không được vui vẻ cùng cười đùa... Nhưng họ sẽ vẫn mãi ở vị trí họ đã từng trong tim mình suốt 6 năm qua. Mình yêu thương họ lắm! Nhưng mình lại không thể nói ra... Mình là 1 con ốc?

Chưa bao giờ và không bao giờ

0 comments
Chưa bao giờ và không bao giờ ta biết. 
Trí nhớ trong ta từ đó có một người! 
Một bàn tay mà nắm giữ cả cuộc đời. 
Một tiếng cười mà âm vang trời rộng. 
Một cái vén tóc mà điếng lòng bão nổi. 
Chưa bao giờ và không bao giờ ta nghi ngờ điều luôn tự hỏi. 
Có thể gặp hay không một thiên thần? 

July 13, 2011

Điều giản đơn mà tôi muốn biết

0 comments
Tôi chỉ có bấy nhiêu
giữa phố phường chẳng phút nào lặng lẽ
một đam mê để còn lúc gào lên hăm hở

Ăn cơm bụi
và thỉnh thoảng ngửa mặt uống nước mưa
thói quen muỗng nĩa
đã làm tôi run tay khi có lần so đũa
ngày xưa tôi biết cầm mà!...

July 12, 2011

Đã đi qua thương nhớ

0 comments
Chúng ta có niềm tin đi đến cuối đất cùng trời dù có phải trả giá
nhưng cuộc đời... luôn có nhiều ngã rẽ!

Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ
mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa
ta chỉ chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổ
những luống hoa hồng vàng rạng rỡ
đêm đêm nhìn trời và đoán một vì sao dành cho chúng ta sẽ hiện rõ
mọi điều ước ao?

July 11, 2011

Cần sinh ra thêm lần nữa ?

0 comments
Nếu được sinh ra thêm lần nữa…
Người sẽ chọn niềm vui hay đau khổ?

Sẽ chọn thương yêu trong cô đơn hay từ bỏ
Sẽ chọn vẫn bước đi hay đứng lại chờ một ai đó
Sẽ chọn khóc một mình hay cần người than thở
Sẽ chọn trở về hay dấn thân dù đã từng lầm lỡ…
Khi cuộc đời không thể đổi thay?

July 10, 2011

Từ đó những giấc mơ

0 comments
Những yêu thương được gói lại trong một câu nói ngỡ như đùa
- có gì đâu để nhớ?
vào cái ngày một người bỏ đi về phía ngôi nhà với cánh cửa rộng mở…
nơi có một người khác ta!

Ngôi nhà ấy từ đó sẽ yên vui hay xót xa
những con người ấy từ đó có đủ đầy hay mất mát
bữa cơm ấy từ đó nhiều tiếng cười hay chỉ nhìn nhau thinh lặng
ta cũng đâu thể làm gì hơn.

July 7, 2011

Có phải chúng ta đang tự đánh mất đi một quãng đời

0 comments
Có phải chúng ta đang tự đánh mất đi một quãng đời
của những ngày tháng mà trái tim lừa dối rằng đó là cảm giác yên vui?

Những điều thuộc về duyên số đã mang chúng ta đặt vào một ngôi nhà dưới bầu trời
không ai đánh cắp của ai một lời hứa
đi đến cuối con đường chỉ là niềm tin trong phút giây ta cần phải nói rõ
khi đứng giữa bao người chúng ta cho mình cái quyền được làm đứa trẻ nhỏ
không chút đắn đo những ước mơ

Và chúng ta đã mất đi...

0 comments
Những lần đầu tiên yêu thương trọn vẹn
những khóc cười theo bản năng của con người sinh ra để hướng thiện
những ngón tay chạm vào đâu cũng có thể tha thứ được
những cái lắc đầu khi không cần thấy phải hối tiếc
những ngày chờ đợi một mong nhớ đến điên người mà không cần biết
mình đang sống vì ai?

July 6, 2011

Ngoài giông bão

0 comments
Nói điều gì đó đi... 
khi lát nữa chúng ta bước ra ngoài giông bão
 
rồi chết đi trong cuộc mưu sinh cơm áo
 
mà nào có hay...
 

Những ngày tuyệt vọng
 
đến nỗi đau cũng để lại dấu vân tay
 
khi chúng ta chạm vào nhau và thế gian ngoảnh mặt
 
tại sao không thể đánh đổi cả cuộc đời để yêu một người được
 
tại sao không?
 

July 5, 2011

Còn biết bao nhiêu lần trong đời sẽ gặp lại nhau nữa đây ?

0 comments
Đó là lần đầu tiên trong đời ta cúi mặt
khi nhìn thấy người bước đi bên cạnh người không phải ta mà là một người khác...

Để biết trái tim từ đó mất đi khái niệm về ánh sáng
để biết cuối cùng cũng phải nhường bờ vai kia cho một ai bước đến
để biết khi tung đồng xu lên là phải chọn làm người thua trước
để biết không có nỗi đau nào là cân đong đo đếm được
ngày hạnh phúc bỏ rơi...

July 4, 2011

Cứ Ngồi Im Thế và Khóc

0 comments
Giữa những ngập tràn của bóng đêm
giữa những yêu dấu đã vỡ vụn trong tay mình
ta cứ ngồi lặng im thế, và khóc…

July 2, 2011

Đã từng

0 comments
Đã từng...
Một lần ta nhận nụ hôn đó rồi chết theo cảm xúc trong trái tim
không bao giờ trở lại
chiếc chìa khóa mang theo vào cuộc đời của một người đi mãi
vẫn chưa biết đến bao giờ dừng chân...

July 1, 2011

Đừng trách!

0 comments
Có những tình yêu tự đặt ra cho mình những giới hạn
có những yêu thương từ chối ta như thể ta không hề xứng đáng
nên đừng trách…

Là định mệnh ngẫu nhiên chọn ta giữa muôn triệu người để thử thách
tin một người ở trong tim như ta đã từng cố chấp
tin một nụ hôn duy nhất ở giữa trời và đất
tin một ánh mắt mà nếu thiếu ta trong nhãn cầu sẽ cô độc
tin cả vào những tháng ngày ta nâng niu trên tay chỉ toàn là ngờ vực
bởi vẻ đẹp của những giấc mơ…