Tự nhiên thấy mình yếu đuối một cách đáng thương thế này!
Yếu đuối đến nỗi chỉ cần có người đụng nhẹ vào chỗ đau cũng tự mình kể lể than thở.
Khoảng thời gian qua vẫn cố gắng một mình tốt cơ mà?
Yếu đuối đến nỗi chỉ cần có người đưa bờ vai là dựa vào không cần suy nghĩ.
Yếu đuối đến nỗi nhìn thấy hình ảnh, nụ cười của một người không liên quan mà cũng muốn phát khóc vì ghen tỵ.
Từ bao giờ mình thèm có một người để dựa vào đến thế?
Mình mạnh mẽ kia mà????
Ừ!
Mỉm cười đi nhé!
Dựa vào chính mình đi nhé!
Còn nhiều việc phải lo toan,
Thôi không khóc!














0 comments:
Post a Comment