Cô luôn ao ước ban đêm được ngồi trên một ngoạn đồi đầy cỏ xanh mượt. Gió thổi đủ để làm ngọn tóc nhẹ lay động. Trên đầu có muôn ngàn vì sao lấp lánh. Và ngồi so sánh những vì sao này với những ngọn đèn xa hoa nơi đô thị xa xa đằng kia, cái nào sẽ thu hút được nhiều người hơn. Rồi có thể nằm lăn ra tận hưởng hương cỏ.
Rồi để tóc ướt sương đêm. Bên tai nghe đi nghe lại giai điệu của những bài hát yêu thích. Đó là những bài hát làm cảm xúc của cô trào dâng. Đó là những bài hát làm cô nghe nhói đau nơi con tim. Thỉnh thoảng trong ước mơ đó có kèm theo hình bóng của một người con trai, chỉ ngồi đó ngắm nhìn cô. Hoặc là chỉ có bờ vai mạnh mẽ của anh ta xuất hiện. Để cô có thể tựa vào. Cô cũng chỉ cần có thế là đủ.
Rồi để tóc ướt sương đêm. Bên tai nghe đi nghe lại giai điệu của những bài hát yêu thích. Đó là những bài hát làm cảm xúc của cô trào dâng. Đó là những bài hát làm cô nghe nhói đau nơi con tim. Thỉnh thoảng trong ước mơ đó có kèm theo hình bóng của một người con trai, chỉ ngồi đó ngắm nhìn cô. Hoặc là chỉ có bờ vai mạnh mẽ của anh ta xuất hiện. Để cô có thể tựa vào. Cô cũng chỉ cần có thế là đủ.














0 comments:
Post a Comment